“Từ ngày 01/01/2018, kế toán cần phải phân bổ thu nhập của người lao động (NLĐ) như thế nào để giảm tiền đóng bảo hiểm xã hội (BHXH) bắt buộc một cách đúng luật và phù hợp với thực tế?”. Đây là thắc mắc của nhiều thành viên trong thời gian qua. 

Kế toán Gtax xin được giải đáp như sau:

Từ ngày 01/01/2018, ngoài những khoản thu nhập tính đóng BHXH bắt buộc như hiện hành còn bổ sung thêm nhiều khoản thu nhập của NLĐ làm cơ sở tính đóng BHXH bắt buộc.

Tuy nhiên, vẫn còn những khoản thu nhập của NLĐ không phải tính đóng BHXH bắt buộc; bởi vậy, kế toán cần phải phân bổ một phần thu nhập của NLĐ vào các khoản thu nhập không phải tính đóng BHXH bắt buộc thì NLĐ và doanh nghiệp sẽ giảm số tiền đóng BHXH bắt buộc.

Lưu ý: Việc phân bổ này bắt buộc phải thực hiện đúng trên quy định của pháp luật, phù hợp với thực tế để đảm bảo được quyền lợi chính đáng của NLĐ (mọi hành vi “lách luật” phân bổ thu nhập không đúng thực tế và pháp luật sẽ dẫn đến nguy cơ bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội trốn đóng BHXH theo Điều 216 Bộ luật Hình sự 2015 (được sửa đổi năm 2017)).

Sau đây, là ví dụ về sự phân bổ thu nhập nhằm giảm mức đóng BHXH bắt buộc cho NLĐ một cách đúng luật và phù hợp với thực tế.

Tổng thu nhập

Không phân bổ thu nhập

Phân bổ thu nhập hợp lý

Chị Nguyễn Châu Anh có tổng thu nhập là 8.500.000 đồng/tháng Nhiều doanh nghiệp, không phân bổ một cách hợp lý nguồn thu nhập này cho NLĐ, mà chỉ để chung một cột tiền lương: 8.500.000 đồng.

Như vậy, tiền lương tính đóng BHXH bắt buộc của chị Nguyễn Châu Anh là 8.500.000 đồng.

Doanh nghiệp căn cứ vào tình hình thực tế và phân bổ nguồn thu nhập này cho NLĐ như sau:

– Tiền lương: 7.000.000 đồng

–  Phụ cấp ăn giữa ca: 700.000 đồng.

– Tiền hỗ trợ xăng xe: 300.000 đồng

– Tiền hỗ trợ nhà ở: 300.000 đồng

– Tiền hỗ trợ giữ trẻ: 200.000 đồng.

Như vậy, tiền lương tính đóng BHXH bắt buộc của chị Nguyễn Châu Anh trong trường hợp này chỉ là 7.000.000 đồng.

(Lưu ý: Nếu thực tế, chị Nguyễn Châu Anh còn có nhiều khoản không phải tính đóng BHXH bắt buộc thì kế toán cần phân bổ hợp lý thu nhập vào những khoản này).

Thanh Hữu

Mức giảm trừ gia cảnh khi tính thuế thu nhập cá nhân năm 2018

Căn cứ vào Điều 19 của Luật thuế thu nhập cá nhân 2007 (đã được sửa đổi, bổ sung năm 2012) thì mức giảm trừ gia cảnh khi tính thuế thu nhập cá nhân trong năm 2018 từ tiền lương, tiền công của đối tượng nộp thuế là cá nhân cư trú được thực hiện như sau:

– Mức giảm trừ đối với người nộp thuế: 9 triệu đồng/tháng (108 triệu đồng/năm);

– Mức giảm trừ đối với mỗi người phụ thuộc: 3,6 triệu đồng/tháng (43,2 triệu đồng/năm).

Đồng thời, người nộp thuế cần lưu ý một số vấn đề nêu sau:

– Việc xác định mức giảm trừ gia cảnh đối với người phụ thuộc thực hiện theo nguyên tắc mỗi người phụ thuộc chỉ được tính giảm trừ một lần vào một đối tượng nộp thuế.

– Người phụ thuộc là người mà đối tượng nộp thuế có trách nhiệm nuôi dưỡng, bao gồm:

+ Con chưa thành niên; con bị tàn tật, không có khả năng lao động;

+ Các cá nhân không có thu nhập hoặc có thu nhập không vượt quá mức quy định, bao gồm con thành niên đang học đại học, cao đẳng, trung học chuyên nghiệp hoặc học nghề; vợ hoặc chồng không có khả năng lao động; bố, mẹ đã hết tuổi lao động hoặc không có khả năng lao động; những người khác không nơi nương tựa mà người nộp thuế phải trực tiếp nuôi dưỡng.